KỂ LẠI MỘT KỶ NIỆM SÂU SẮC VỚI NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ THEO NGÔI THỨ NHẤT

Mới chớm thu, những hàng cây ven đường đang chuẩn bị thay áo mới. Những chiếc lá vàng thấm dẫm hương vị ngọt ngào se lạnh của mùa thu lác đác bay. Mỗi lần, nhìn chiếc lá lìa cành bay theo làn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nôi. Những chuỗi kỉ niệm về ông như theo cái sắc vàng giòn tan của mùa thu ùa về trong tâm trí, thiến tôi không khỏi xúc động. Mùa lá rụng, cũng là mùa ông tôi lìa xa cõi đời.

Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính trọng. Ông có dáng người nhỏ nhăn và hơi gầy, làn da ông ngăm ngăm đen vì quanh năm sương gió giờ lại thêm những nếp nhăn chằng chịt và những chấm đồi mồi nham nhám. Tuy vậy , tôi vẫn rất thích cầm đôi tay ấy. Đôi mắt ông rất hiền từ, luôn ánh lên sự ấm áp, nhân hậu, bao dung. Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ thấy ông nói nặng lời hay giận dữ với con cháu. Ông luôn sống chan hòa với hàng xóm xung quanh. Lúc nào ông cũng dạy tôi rằng, làm người phải biết bao dung, độ lượng.

Ông là người rất yêu lao động. Hình như lúc nào ông cũng ở ngoài đồng hoặc luôn tay làm một việc gì đó. Ông đánh đàn cũng rất hay. Ông vẫn thường dạy hát và đánh đàn trong nhà thờ. Những lúc ấy nhìn ông như một người nghệ sĩ thực thụ.
Tuổi thơ tôi là chuỗi những kỉ niệm đẹp bên ông. Ngày ngày, tôi cứ kẻo đẻo theo ông đi qua cánh đồng, dòng sông và bắt về những con cá, con cua. Ông đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải ở đời. Tôi cũng là người được nghe ông kể nhiều vêc cuộc đời ông nên tôi càng hiểu và thương ông hơn.

Khi tôi bắt đầu học tôi lớp 9 thì gia đình tôi chuyển ra Hà Nội sinh sống. Vậy la tôi phải sống xa ông. Ban đầu những bức thư tôi viết về cho ông dày đặc, nhưng rồi cuộc sống nhộn nhịp nơi thành phố và việc học tập khiến những bức thư tôi gửi về cho ông cứ thưa dần. Đến một ngày, tôi đang ngồi học trong nhà thì thấy có điện thoại ở quê gọi ra. Tôi chạy ra nhấc máy và nhận đc tin báo ông ốm nặng do một căn bệnh hiểm nghèo khó qua khỏi. Lúc đó, cổ họng tôi nghẹn lại, bao kí ức và kỉ niệm của tôi về ông ùa về khiên nước mắt tôi cứ trào ra. Tôi xin phép đi theo bố mẹ về quê để thăm ông và cũng được bố mẹ tôi đồng ý. Khi đến bệnh viện nơi ông đang điều trị, tôi vẫn chưa muốn tin đó là sự thật. Tôi vào nơi ông nằm, lúc này ông đang ngủ thiếp đi vì vừa trải qua một cơn đau khủng khiếp. Tôi ngồi bên ông, nhìn thân hình gầy mòn mà cảm thấy xót xa. Nhìn ông lúc này chỉ còn da bọc xương. Bỗng tôi thấy hối hận vì lâu nay ít về thăm ông. Tôi nắm chặt đôi bàn tay xương xương và úp mặt vào đó mà khóc nức nở. Ông tỉnh dậy, mỉm cười với tôi. Nụ cười hiền lành và bao dung nhưng ẩn chưa một nỗi đau đang cố nén lại.

Tôi chỉ ở lại bên ông được chốc lát rồi phải trở về thành phố tiếp tục việc học. Từ biệt ông về mà nước mắt tôi cứ giàn giụa. Tôi cố gắng nhìn ông thật kỉ để lưu giữ hình ảnh ông vào trong tâm trí. Trở về nhà được hơn một tuần thì tôi nhận được tin ông mất. Hôm quá vào một buổi sáng mùa thu, trời trong và xanh với những tia nắng vàng nhạt. Vậy mà ông đã ra đi thật rồi, từ nay tôi sẽ không còn được nghe ông nói, được nhìn ngắm nụ cười của ông. Lòng tôi quặn đau, cổ họng nghẹn đắng. Tôi về đưa tiễn ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Nhìn ông nằm đó, khuôn mặt thật thanh thản. Ông ra đi như đi vào một giấc ngủ. Có lẽ như vậy ông sẽ đỡ đau đớn hơn.Tôi thầm nói:” Vĩnh biệt ông, người ông đáng kính của cháu!” Dù biết là ông tôi đã chấm dứt được nhưng cơn đau đớn hành hạ nhưng tôi vãn rất khó chấp nhận sư thật phũ phàng này. Cứ nghĩ đến cảm giác ông không còn trên cõi đời này , không được nghe ông nói, nhìn ông cười là lòng tôi lại quặn đau. Trời mùa thu trong xanh và ấm áp, dịu dàng như tính cách và con người ông vậy. Tôi ngước mắt lên trời và như nhìn thấy khuôn mặt bao dung của ông đang mỉm cười với mình. Vậy là từ nay ông chỉ còn là kí ức của tôi. Chao ôi! Sao mà ranh giới giữa sự sống và cái chết lại mong manh đến vậy!

Đến ây giờ đã hơn một năm kể từ ngày ông ra đi, nhưng hình ảnh ông với đôi mắt và nụ cười ấy vẫn luôn mãi trong tôi. Tự hứa với mình sẽ cố gắng là một người con ngoan trò giỏi để ông ở nơi thiên đàng cũng vui lòng.

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC: